Tên thục anh có nghĩa là gì

Xem 32,175

Cập nhật thông tin chi tiết về Tên Nguyễn Thục Anh Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu? mới nhất ngày 24/04/2022 trên website Uplusgold.com. Kỳ vọng nội dung bài viết sẽ giải quyết được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và xác thực nhất. Cho tới thời khắc hiện tại, bài viết này đã đạt được 32,175 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Nóng Girl Thục Vy: Sống Riêng Và Tự Biết Kiếm Tiền Nuôi Thân
  • Tên Đào Mẫn Nhi Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Tên Phạm Mẫn Nhi Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Tên Con Nguyễn Mẫn Nhi Sở hữu Ý Nghĩa Là Gì
  • Tên Con Phạm Mẫn Nhi Sở hữu Ý Nghĩa Là Gì
  • Gợi ý một số tên sắp giống đẹp nhất:

    Luận giải tên Nguyễn Thục Anh tốt hay xấu ?

    Thiên Cách là đại diện cho cha mẹ, bề trên, sự nghiệp, danh dự. Nếu ko tính sự phối hợp với những cách khác thì còn ám chỉ khí chất của người đó. Ngoài ra, Thiên cách còn đại diện cho vận thời niên thiếu.

    Thiên cách tên của bạn là Nguyễn với tổng số nét là 7 thuộc hành Dương Kim. Thiên cách tên bạn sẽ thuộc vào quẻ CÁT (Quẻ Cương ngoan tuẫn mẫn): Sở hữu thế đại hùng lực, dũng cảm tiến lên giàng thành công. Nhưng quá cương quá nóng vội sẽ ủ thành nội ngoại bất hòa. Con gái phải ôn hòa dưỡng đức mới lành

    Địa cách còn gọi là “Tiền Vận” (trước 30 tuổi) đại diện cho bề dưới, vợ con, và thuộc hạ, người nhỏ hơn mình, nền tảng của người mang tên đó. Về mặt thời kì trong thế cục, Địa cách biểu thị ý nghĩa cát hung (xấu tốt trước 30 tuổi) của tiền vận.

    Địa cách tên bạn là Thục Anh với tổng số nét là 18 thuộc hành Âm Kim. Địa cách theo tên sẽ thuộc quẻ CÁT (Quẻ Chưởng quyền lợi đạt): Sở hữu trí mưu và quyền uy, thành công danh đạt, cố chấp chỉ biết mình, tự cho mình là đúng, khuyết thiếu hàm dưỡng, thiếu lòng bao dung. Nữ giới tiêu dùng cần phải phối hợp với bát tự, ngũ hành.

    Tư cách: Còn gọi là “Chủ Vận” là trung tâm của họ và tên, vận mệnh của cả đời người do Nhân Cách chi phối, đại diện cho nhận thức, quan niệm nhân sinh. Giống như mệnh chủ trong mệnh lý, Tư cách còn là hạt nhân biểu thị cát hung trong tên họ. Nếu đứng đơn độc, Tư cách còn ám chỉ tính cách của người đó. Trong Tính Danh học, Tư cách đóng vai trò là chủ vận.

    Tư cách tên bạn là Nguyễn Thục với số nét là 16 thuộc hành Âm Thổ. Tư cách thuộc vào quẻ CÁT (Quẻ Trạch tâm nhân hậu): Là quẻ thủ lĩnh, ba đức tài, thọ, phúc đều đủ, tâm địa nhân hậu, với danh vọng, được quần chúng mến phục, thành tựu đại nghiệp. Hợp tiêu dùng cho cả nam nữ.

    Ngoại cách chỉ toàn cầu bên ngoài, bạn bè, người ngoài xã hội, những người bằng vai phải lứa, quan hệ xã giao. Vì mức độ quan yếu của quan hệ giao tiếp ngoài xã hội nên Ngoại cách được coi là “Phó vận” nó với thể xem phúc đức dày hay mỏng.

    Ngoại cách tên của bạn là họ Anh với tổng số nét hán tự là 9 thuộc hành Dương Thủy. Ngoại cách theo tên bạn thuộc quẻ HUNG (Quẻ Bần khổ nghịch ác): Lợi danh đều ko, cô độc khốn cùng, bất lợi cho gia vận, bất lợi cho quan hệ quyến thuộc, thậm chí bệnh nạn, kiện tụng, đoản mệnh. Nếu tam tài phối hợp tốt, với thể sinh ra cao tăng, triệu phú hoặc quái kiệt.

    Tổng cách (tên đầy đủ)

    Tổng cách thu nạp ý nghĩa của Thiên cách, Tư cách, Địa cách nên đại diện tổng hợp chung cả thế cục của người đó đồng thời qua đó cũng với thể hiểu được hậu vận tốt xấu của bạn từ trung niên trở về sau.

    Tên đầy đủ (tổng cách) gia chủ là Nguyễn Thục Anh với tổng số nét là 24 thuộc hành Âm Hỏa. Tổng cách tên đầy đủ làquẻ ĐẠI CÁT (Quẻ Kim tiền phong huệ): Tiền vào như nước, trắng tay làm nên, thành đại nghiệp, đắc đại tài, mạnh khỏe, danh dự, tài phú đều đủ cả. Quẻ này nam nữ tiêu dùng chung, đại lợi cho gia vận.

    Mối quan hệ giữa những cách

    Số lý của tư cách biểu thị tính cách phẩm chất con người thuộc “Âm Thổ” Quẻ này là quẻ Ngoài mặt hiền hoà mà trong lòng nghiêm khắc giàu lòng hiệp nghĩa, người nhiều bệnh tật, sức khoẻ kém. Giỏi về những ngành chuyên môn, tri thức chỉ với chiều sâu, ko thích chiều rộng. Thiếu sót là đa tình hiếu sắc, dễ mê say.

    Sự phối hợp tam tài (ngũ hành số) Thiên – Nhân – Địa: Vận mệnh của phối trí tam tai “Dương KimÂm Thổ – Âm Kim” Quẻ này là quẻ : Kim Thổ Kim.

    Phân tích tên Nguyễn Thục Anh bạn đặt

    Bạn vừa xem xong kết quả thẩm định tên Nguyễn Thục Anh. Từ đó bạn biết được tên này tốt hay xấu, với nên đặt hay ko. Nếu tên ko được đẹp, ko mang lại may mắn cho con thì với thể đặt một chiếc tên khác. Để xem tên khác vui lòng nhập họ, tên ở phần đầu bài viết.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tên Con Phạm Khôi Vĩ Sở hữu Ý Nghĩa Là Gì
  • Tên Đào Khôi Vĩ Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Tên Con Tạ Khôi Vĩ Sở hữu Ý Nghĩa Là Gì
  • Tên Phạm Kiều Vy Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Tên Lại Kiều Vy Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Thục Anh là tên dành cho nữ. Nguồn gốc của tên này là Việt. Ở trang web của chúng tôi, 8 những người với tên Thục Anh thẩm định tên của họ với 4.5 sao (trên 5 sao). Vì vậy, họ nhịn nhường như cảm thấy rất thỏa mãn. Người nói tiếng Anh Anh với thể gặp rối rắm trong vấn đề phát âm tên này. Sở hữu một biệt danh cho tên Thục Anh là "Vịt".
    Sở hữu phải tên của bạn là Thục Anh? Xin hãy trả lời 5 nghi vấn về tên của bạn để bổ sung vào thông tin sơ lược này. Nghĩa của cụm Thục Anh ko với nghĩa so với hầu hết chúng ta.

    8 những người với tên Thục Anh bỏ thăm cho tên của họ. Bạn cũng hãy bỏ thăm cho tên của mình nào.

    ★★★★★
    Phân tích

    ★★★★★
    Tiện lợi để viết

    ★★★★★
    Dễ nhớ

    ★★★★★
    Phát âm

    ★★★★★
    Cách phát âm trong Tiếng Anh

    ★★★★★
    Ý kiến của người nước ngoài

    Thể loại

    Thục Anh hiện trong những mục kế tiếp:

    Thục Anh♀ 9 tuoi   22-11-2012★★★★★

    CAI TEN THAT DEP VA Y NGHIA

    Thục Anh♀ 21 tuoi   4-05-2014★★★★★

    rat hài lòng

    Thục Anh♀ 18 tuoi   13-12-2014★★★★★

    Mình ko thích tên này lắm,nhưng ko quan yếu mình muốn với thêm tên tiếng Nhật vì mình cần đi ra nước ngoài du học bằng tên Nhật của mình

    Sở hữu phải tên của bạn là Thục Anh? Bình chọn vào tên của bạn

                Chúng tôi với sáu đứa con, ba trai, ba gái. Nếu vợ tôi ko cảu nhảu thì giờ đây tôi với thể khoe với hơn chục đứa ko chừng. Dĩ nhiên con chiếc đông phải cắm cổ mà cày, thấy mình còn thua con trâu, nhưng bù vào đó là chiếc thú được hi sinh cho con chiếc. Thỉnh thoảng ngó lại, ngạc nhiên thấy con mình sao mau to quá, áo xống đứa trước đã phải để cho đứa sau mặc rồi. Vợ tôi đi làm về còn phải lo phục vụ chúng. Giặt giũ, nấu nướng, thu dọn… Bà la hét đứa nầy, nạt nộ đứa kia rồi lại lầu bầu với tôi đủ chuyện, nhưng tôi không hề bận tâm, tôi biết bà rất thú vị lúc làm tương tự, đó là hạnh phúc của bà. Vợ tôi thương con tới độ thương luôn những vật dụng của chúng nữa, từ đồ chơi lúc nhỏ tới quần áo cũ, giấy bút ko tiêu dùng…bà đều coi như của quí, đem chứa vào kho. Bà thương luôn cả tới bạn bè của chúng, đứa nào tới bà cũng mừng rỡ, săn sóc “Con ăn gì chưa? Ngồi xuống đây, chưng lấy gì cho con ăn nghe!” Bà giới thiệu tất cả sản phẩm bà với trên bếp, trong tủ lạnh, đứa nào chịu ăn bà thích lắm, nếu khen mấy tiếng “ Ngon quá!” là bà phổng mũi cứ bổn cũ soạn lại, lần sau lại bắt chúng ăn như thế, chúng cũng khen nhưng với vẻ thống khổ, tôi lại phải nhắc chừng để bà đổi món khác, rồi bà lại mời, lại hồi hộp chờ được khen. Sở dĩ ko đứa bạn nào của con tôi dám chê vì với mục đích, chúng nhắm vào đứa con gái to trong nhà. Nó tên Thục Anh. Lúc sinh ra nó, tôi đặt tên mà ko hiểu ý nghĩa gì cả. Chỉ vì lúc còn dưới trung học tôi mê một cô bé học lớp đệ ngũ tên Thục Anh. Tuổi mới to, yêu chỉ để mộng mơ nên tên gọi là phần quan yếu nhất, vì ko lẽ buổi tối đang học bài, bỏ vài phút ra mộng mơ mà lại viết tên người đẹp là Ổi, Ốc hay Cơm, Canh…lồng vào tên mình giữa hình một quả tim?!… Sau nầy, nhan sắc cô bé đó, tôi ko nhớ rõ, chỉ còn ấn tượng đó là một cô bé thơ ngây, vui tươi, nhí nhảnh, đôi mắt thông minh, trong sáng. Nhiều cô đẹp hay làm kiêu. Cô Thục Anh đẹp nhưng rất tử tế với bạn bè. Tôi thường tìm dịp ngắm cô và yêu thầm. Và tên Thục Anh đã thành một âm vang dịu dàng trong mối tình học trò thuở nào. Tôi lấy tên cô ta để đặt tên cho con gái tôi. Dĩ nhiên vợ tôi đâu biết điều bí mật đó, nên cũng nhất trí “Tên Thục Anh, nghe hay đó chứ!”. Thường con chiếc trong nhà, mỗi đứa tôi thương một cách. Tôi ko khó tính như mẹ chúng. Với con trai tôi nhìn thấy tôi của thời đi học. Cũng mê gái, cũng cãi lời cha mẹ một cách vô ý thức. Với con gái tôi thấy giống mẹ chúng, đúng hơn, giống bất cứ cô gái mới to nào khác, thế thôi. Trong nhà thì lười biếng, chỉ siêng soi gương chải đầu, ra đường làm bộ trang nghiêm, áo xống đẹp, ăn nói nhỏ nhẹ. Riêng con bé Thục Anh thì đúng là yểu điệu thục nữ. Thông thường trông nó thật thảm hại. Người ốm, tương đối cao, mặt trái xoan dài, trông tương đối xanh xao như thiếu dinh dưỡng, hai mắt to vẻ ngái ngủ. Tóc tai lượt bượt, vướng víu, lúc làm bếp, thỉnh thoảng phải tiêu dùng cánh tay gạt ra phía sau, nhưng lúc ra đường, mái tóc dài đen mượt của nó là một giòng suối chảy xuống bờ vai thon nhỏ, dịu dàng. Còn đôi mắt ngái ngủ, ko hiểu nó tô điểm cách nào mà trông vừa buồn buồn vừa ngờ ngạc một cách dễ thương. Y phục của nó cũng thuần tuý, những hàng vải mềm, màu trang nhã hòa hợp với khuôn mặt và dáng người, trông thước tha và quí phái làm những cậu vừa thấy đã xao xuyến nhưng cũng ngậm ngùi vì với vẻ cao sang quá, mình chẳng đáng hi vọng chút nào. Nghệ thuật làm xiêu lòng lũ con trai ko phải ngẫu nhiên, nó phải tập dượt gian khổ như một nghệ sĩ tập tuồng vậy. Từ cách ăn mặc, đi đứng cho tới cách trò chuyện. Chẳng biết nó nghiên cứu đâu ra những phương pháp kỳ cục. Trong nhà, nó thường đặt trên đầu một quyển sách, cần gì sai nó, nó cứ lững thững đi trông như người máy. Tôi tưởng nó bị bịnh thần kinh, nó cãi “Ba ko biết gì hết, lúc nào con đi nhanh mà quyển sách ko rớt xuống đất, con sẽ đi đẹp lắm đó”. Thục Anh che giấu thiếu sót của nó một cách tài tình. Nó gây lộn với những em nó ko bao giờ thua. Với những anh, nó chỉ cần thút thít là những anh nó bối rối ngay. Tuy nhiên Thục Anh biết giữ khoảng cách vừa phải đối với bạn bè của anh nó. Với đứa nào nó cũng lễ phép và ko thân tình quá làm những cậu mê mệt mà ko dám tỏ tình. Ðúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính. Em nó, con bé Ðỗ Quyên lại khác, tuy dáng dấp và khuôn mạt tương tự nhưng bản tánh mạnh mẽ như con trai. Nó ko lượt là như Thục Anh mà lúc nào cũng quần jean, áo pull, tóc thì cột túm phía sau bằng một sợi giây thun, trong nhà ra đường đều thế, không hề thấy điểm phấn tô son bao giờ. Nói chuyện với con trai, nó đáp chát thẳng thừng, bọn con trai xúc tiếp với nó cũng tự nhiên như với em gái thực sự. Sở hữu điều lạ là đứa nào muốn tặng quà cho Thục Anh phải qua Ðỗ Quyên, nếu ko Thục Anh sẽ ko thèm nhận. Những cậu đã tốn tiền còn phải quị lụy chỉ để được người đẹp thưởng cho nụ cười và hai tiếng cám ơn. Nhưng với nhìn thấy Thục Anh nhận quà mới hiểu được sự sung sướng của người tặng. Nó mở quà một cách chậm rải nhưng đầy vẻ hồi hộp, tò mò, rồi nó kêu lên “Ôi, đẹp quá!” mắt mở to, ngước nhìn nạn nhân “Cám ơn anh nhiều lắm, sao anh biết em đang cần món quà nầy? Em thích quá, cám ơn anh!” Cách suýt soa, trân trọng món quà của nó làm khối chàng si tình muốn bê luôn ngôi nhà của cha mẹ đem dâng người đẹp. Ðâu biết rằng, lúc khách đã ra về, chỉ còn lại sức nhà, nó vất cho mấy đứa em “Cho tụi bây, với thích thì lấy đi”. Trong số những ứng viên với mấy anh chàng mà vợ tôi chấm là với đủ điểm để lọt vào vòng chung kết, đó là những cậu đang học y khoa “Ko nghề nào tự do lại nhiều tiền bằng”. Ngoài ra còn với một cậu coi bộ cũng si Thục Anh ghê lắm nhưng cũng rụt rè ko kém. Cậu vượt biên qua Mỹ một mình, vừa đi học vừa đi làm, vần vật cho bản thân còn tiếp tế cho gia đình ở Việt Nam nữa. Chẳng bao giờ thấy quà cáp cho Thục Anh, chỉ thỉnh thoảng mang tới vài tờ nguyệt san, tạp chí gì đó để ở phòng khách, với người nào buồn tình thì giở ra đọc giết mổ thì giờ. Thục Anh như thấy được thế kém của anh chàng nên thỉnh thoảng với săn sóc, hỏi han rất thân tình, có nhẽ vì lòng trắc ẩn muốn thăng bằng tương quan giữa những cậu, để cậu ta khỏi nản mà bỏ cuộc, vì những bà, những cô tuy ko yêu nhưng lại muốn càng nhiều người say mê mình, càng thích. Mỗi lần ăn uống trong gia đình, cậu chỉ được ngồi tít xa người đẹp, lo cắm cúi ăn. Vợ tôi tuy cho cậu ra ngoài danh sách ứng viên khách đông sàng, nhưng lại thương nhiều vì cậu mồ côi mồ cút, thực thà, nhất là khen bà nấu ngon “Con ăn McDonald, nóng dog riết ngán quá, thèm cơm, chưng lại cho ăn ngon nên lần nào con cũng muốn bể bụng…” Cậu ta, dĩ nhiên bị những đối thủ loại ra vì ko với ưu điểm nào đáng ngại cả. Ăn mặc xuề xòa, thường là bộ đồng phục của tiệm ăn vì cậu là bồi bàn. Chiếc xe cũ xì, trong bỏ đầy tạp chí sách vở. Người cao, mặt mũi cũng tạm nhưng tóc tai hớt ngắn như lính. Chỉ chừng đó cũng biết cậu vững chắc đã thất bại trước lúc tham gia cuộc đua chạy tới trái tim người đẹp rồi, đúng hơn cậu cũng chạy, nhưng lẽo đẽo theo sau để xem thử những bạn mình người nào sẽ tới đích chứ riêng cậu chẳng thấy quyết tâm gì. Thế nên vợ tôi gọi cậu là “anh chàng Cá Kèo”, ý nói đứng hạng chót trong danh sách những ứng viên.

                Có nhẽ người Mỹ bị bịnh thần kinh, đau tim nhiều cũng vì những con số. Mẫu gì cũng tính bằng số, chết rồi cũng đem vong linh ra cân ! Lũ trẻ Á Châu ở Mỹ hiện nay cũng bị qui luật đó chi phối. Tình yêu vốn vô hình, vậy mà chúng biểu lộ được bằng những con số. Chúng nghĩ thuần tuý, tình cảm cũng như một món hàng, hễ yêu người nào cứ cho thật nhiều quà đắt tiền tức là yêu nhiều. Tôi muốn nói về những quà cáp của những chàng Sơn Tinh, Thủy Tinh tân thời đem dâng người đẹp nhân ngày sinh nhật của nàng. Ngày sinh nhật của Thục Anh cũng khoảng vào ngày nó tốt nghiệp trung học. Vợ chồng tôi muốn làm một lễ sinh nhật tươm tất để mừng nó tốt nghiệp luôn một thể. Chúng tôi định cho Thục Anh vào đại học ở một tiểu bang khác nhưng vợ tôi lại sợ con gái xa nhà sẽ gặp nhiều khó khăn. Bà mẹ Việt Nam nào cũng muốn những con dù lớn khôn đều phải nằm trong đôi cánh của mình hay ít ra cũng quẩn đâu đó trong tầm mắt, bà mới yên tâm, hoặc lúc đi xa phải với bạn đồng hành viện trợ nhau để tránh lỗi lầm, sa ngã. Vợ tôi nói với Thục Anh “Con to rồi, phải quyết định lấy thế cục mình. Trong số những bạn trai của anh con, con với thể chọn được một anh mà con với thiện cảm, ba mẹ ko với quyền chen vào nhưng cần biết quyết định của con để yên lòng. Mẹ thấy đứa nào cũng tử tế, xứng đáng cả. Ðừng để chúng nản, chúng đi hết” Thục Anh chỉ dạ, cười cười mà ko nói. Vợ chồng tôi chẳng hiểu nó nghĩ gì, Tuy chưa hề thấy nó biểu lộ tình cảm đặc thù cho riêng một cậu nào, nhưng lối cười của nó, tôi biết nó đã với đối tượng, với chủ đích.

                Hôm tiệc sinh nhật, mới sáng, những bạn bè đã lục tục mang quà tới để đầy phòng khách. Ko hiểu với phải qua Ðỗ Quyên ko, hình như cậu nào cũng biết rằng Thục Anh sẽ lộ ý cho biết người nào là ý trung nhân của cô trước lúc lên đường đi học xa, và cậu nào cũng tin rằng mình đã nằm trong mắt xanh người đẹp rồi. Một chiếc TV ngạo nghễ chiếm một góc phòng, kế bên là một chiếc máy CD, DVD gì đó, với mấy gói quà nho nhỏ tuy khiêm nhượng nhưng nổi trội nhờ giấy gói rực rỡ… Trong lúc chờ đợi chúng tụ tập ở phòng khách trò chuyện rôm rả. Vợ tôi tuy chuẩn bị trước, nhưng nấu nướng những món ko phải thuần tuý, những cô con gái và cả tôi nữa đều phải xuống bếp phụ một tay. Một lần, trong lúc Thục Anh đang ở trong bếp thì anh chàng cá kèo xuất hiện, cậu ta đi với vẻ mạnh dạn lắm nhưng ko che dấu được sự rụt rè, thiếu tự tín. Cậu tới bên Thục Anh đưa ra một gói nho nhỏ, hình như một quyển sách trong một phong suy bì màu xám “Anh tặng Thục Anh… để mừng sinh nhật” “Anh cho gì đây? Quyển sách hả, anh để trên phòng khách, lát nữa em sẽ mở quà, hiện nay tay em dơ lắm” “Anh ko thích để trên đó, ko thích người nào biết trừ Thục Anh” “Ðược rồi, em mở ngay hiện nay, quyển sách phải ko?” “Một tập thơ” “Thơ của người nào?” “Thơ của anh” Thục Anh ko lộ vẻ gì ngạc nhiên, nó giở từng trang, nhìn thoáng qua “Em với đọc mấy bài nầy rồi, trong những tờ báo…” “Ðúng rồi, anh làm thơ tặng Thục Anh đó” “Hèn gì, bài thơ nào cũng thấy đề “Tặng Thục Anh” em biết ngay là anh” Con bé chỉ hững hờ nói cám ơn rồi bảo Ðỗ Quyên đem tập thơ vào phòng. Có nhẽ cậu cá kèo đang chờ đợi một tiếng kêu ngạc nhiên của Thục Anh kèm một chiếc ngước mắt nhiều cảm động và hàm ân, giống như lúc nhận quà của mấy cậu kia. Ko ngờ vẻ lạnh lùng của Thục Anh làm cậu ta như bị một cú đấm bất thần. Phải rồi, tập thơ chẳng với trị giá gì cả, cũng chẳng biết tiêu dùng vào việc gì?! Mặt cậu tái nhợt, cậu nói vội vã như hụt tương đối “Anh về nghe!” rồi cậu lễ phép với chúng tôi “Xin phép hai chưng con về, con bận với chút việc” Vợ tôi vội chận lại “Sở hữu chuyện gì gấp vậy? Con ở lại với bạn bè cho vui, hay để chưng dọn riêng, con ăn trước rồi hãy về” Thấy vẻ bẽ bàng lúc nãy, tôi đoán cậu thất vọng nhiều lắm nên cần rời nơi nầy, tìm một chỗ yên tĩnh để gặm nhấm nổi buồn nên tôi ko chen vào. Vừa lúc Thục Anh tới “Anh về em giận lắm đó. Ở lại, nghe chưa!” Lối ra lịnh như thế làm tôi cũng bất bình, cậu cá kèo đành nghe theo. Có nhẽ lúc sượng sùng nhất của cậu là lúc mở quà vì cậu chẳng với tặng vật gì ở đó cả. Tôi ngồi ngắm những nhân vật của vở kịch đời, thấy rõ tâm lý hiện lên trên từng nét mặt. Với món quà nào Thục Anh cũng với một lối mừng riêng, nó khéo léo tới độ anh chàng với món quà ít trị giá coi bộ còn sung sướng hơn người khác nữa. Thục Anh quì giữa đống quà và những giấy gói đủ màu sặc sỡ trông nó dễ thương và thơ ngây như một đứa bé. Tôi nhìn nó lòng vui sướng và ngạc nhiên, mới năm nào sinh ra, nó chỉ với chút xíu, ngọ ngoạy chân tay một cách vụng về về, mồm cười thơ dại, thơm nức mùi sữa mẹ, hiện nay thành một cô thiếu nữ xinh đẹp. Ðiều làm tôi phân vân, trông gương mặt nó sáng sủa, thông minh nhưng sao tâm hồn nó ko giống vợ chồng tôi, nó ko biết trị giá cao quí của tình cảm. Những bài thơ của anh chàng sinh viên nghèo kia dù ko hay chăng nữa cũng nói lên những rung động thực tình đối với nó. Cậu sinh viên kia, trong góc phòng, lặng lẽ, núp kín sau bạn bè như muốn biến mình thành mây khói để thoát ra khỏi nơi ồn ào nầy. Tôi ko hiểu cậu đang nghĩ gì? Sở hữu xót xa cho hoàn cảnh mình ko đủ tiền tậu một món quà đắt giá dâng người đẹp, hay hối hận mình đã yêu lầm một người ko với tâm hồn?! Anh chàng Trương Chi tân thời nầy tuy ko xấu trai nhưng chỉ với tiếng hát của hồn thơ và cô Mỵ Nương đời nay tuy với đọc thơ chàng từ trước trong những tờ báo đặt ở phòng khách chứ ko phải lần đầu nhìn thấy, nhưng rõ ràng cô ko quan tâm. Trong lúc dự tiệc, anh chàng cá kèo vẫn giữ vị trí xa người đẹp nhất. Những lần trước cậu thường lặng lẽ ngắm Thục Anh, thỉnh thoảng góp chuyện với bạn bè, lần nầy cậu yên như thóc, mặt buồn thiu, cầm đôi đũa vầm vầm món gì đó trong chén chứ ko ăn, với điều cậu uống bia tương đối nhiều, mặt khởi đầu đỏ, trông lầm lì, dữ tợn. Cũng như mọi lúc, bọn trẻ thả phanh nói thánh nói tướng về mình, về mọi chuyện, nhất là chuyện người đẹp, cậu nào cũng ra vẻ ta đây với số đào hoa, con gái chạy theo thiếu khối mà ko thèm (Ý muốn nói chỉ quan tâm một người thôi) Rồi chúng xoay qua anh chàng cá kèo để chọc phá “ Còn mầy thì sao? Kể ra xem, trước giờ với được mấy em theo mầy?” “ Sở hữu mấy con cháu bà Só!” Cả bọn ngớ ra, nhưng vợ tôi cười rộ lên giảng giải “ Cháu bà Só là chó bà Sáu đấy” Thấy với người hiểu được mình lại thêm chút rượu trong người, cậu khởi đầu triết lý “Con trai là nam châm, con gái là sắt, thép; với cứng bao nhiêu cũng chạy theo nam châm” “Mầy ngon, vậy chứ với mấy cục sắt chạy theo mầy rồi?” “Chưa với, nhưng muốn lúc nào là với ngay” Cả bọn nhao nhao “Thằng nầy xạo, trình diễn coi, bữa nào đưa một em tới đây cho tụi tao xem, hay dẫn một em xấu hoắc thì đúng là sắt rỉ, nói làm gì” “Ðâu tới nổi, tụi bây chấm được mới kể, nhưng phải thong thả, ít ra cũng vài ba ngày, hứa hò tử tế chứ thình lình như đâu trên trời rớt xuống được” Chúng tôi khởi đầu ái ngại cho cậu ta, có nhẽ vì bị Thục Anh lạnh nhạt trước món quà vô duyên đó nên cậu tự ái, một phần vì ngấm rượu cậu đã bị những bạn đưa vào bẫy thách đố, nhưng trông còn vẻ tĩnh tâm tôi đoán cậu với cách thoát ra “Thứ bảy nầy đi, mầy đưa người đẹp tới đây, dám ko?” “Sở hữu ngay, nhưng em vô nhà hay ko tùy quyền em. Tụi bây đông quá, em khớp, đâu dám” “OK, đứng trước sân đủ rồi, chín giờ sáng thứ bảy, được chưa?” Vợ tôi và mấy đứa con gái cũng bị kích động theo, anh chàng cù lần nầy làm sao kiếm được một cô bạn nhanh như thế, hắn ko với bà con quen biết để nhờ đóng vai người bạn tạm bợ “Sáng thứ bảy mấy đứa ghé đây ăn sáng, chưng sẽ nấu phở cho mà ăn” Lát sau cậu ta xin kiếu từ về trước, thấy lối đi ngất ngưỡng, vợ tôi bảo “Con ra phòng khách ngồi nghỉ một lát, tỉnh rượu hãy về, cảnh sát gặp thì nguy” “Dạ, ko sao đâu chưng, con đi trong xóm chứ ko ra ngoài lộ đâu”

                Sáng thứ bảy, bọn trẻ đã tụ tập tại nhà tôi chờ xem anh chàng cá kèo đem người đẹp tới trình diện. Tôi ko quan tâm tới chuyện trẻ con đó, nhưng tò mò xem cậu ta khắc phục sự thách đố ra sao. Trước chín giờ cậu ta đã tới, cả bọn nhao nhao “Người đẹp đâu?” “Mười phút nữa em sẽ tới” “Mầy ko đón em tới đây à?” “Em tới đón tao chứ xe tao em nào thèm ngồi” “Thằng nầy ngon, chà hôm nay áo xống coi bộ láng quá há!” Tôi cũng nhận thấy cậu ta ăn mặc lịch sự, tóc tai gọn ghẽ, áo xống mới thẳng nếp lại thêm chiếc cà vạt hoa lá cành trông rất bảnh bao, coi bộ còn đẹp trai hơn những bạn nữa. Vợ tôi bảo “Mỗi đứa vào bếp lãnh tô phở rồi ra phòng ăn mà ngồi” “Thưa chưng, lát nữa con đi ăn điểm tâm với cô ta” Bỗng với tiếng còi xe, cả bọn ùa ra cửa. Cậu cá kèo chửng chạc đi ra. Chiếc xe đời mới, cũng rực rỡ như cô gái trong xe. Cậu ta nói gì đó, cô gái ra khỏi xe, cười thật tươi, vẫy tay chào trong nhà. Tuy cô ko đẹp lắm nhưng cách ăn diện ra người đứng đắn, quí phái. Dự đoán một cô tào lao nào đó ko đứng vững. Cô gái nhường vô lăng cho cậu cá kèo và xe vụt chạy đi. Hơn một giờ sau xe quay lại, cô gái lại ra khỏi xe vẫy tay chào trong nhà, cậu cá kèo nói gì đấy cô ta cười gật đầu từ biệt. Ngày nay thì cậu ta chẳng còn chút buồn nào nữa, vợ tôi cũng vui lây, có nhẽ bà cảm thấy như với lỗi vì cách đối xử của Thục Anh hôm trước, nay đã với một cô gái thay thế con gái bà trong quả tim anh chàng tội nghiệp nầy rồi. Rồi đây, lúc Thục Anh chọn được một đối tượng, những cậu kia cũng sẽ buồn tương tự, với lúc buồn hơn vì ấp ủ nhiều hi vọng hơn.

                Vợ chồng tôi cứ áy náy về cách xử sự vụng về về của Thục Anh, cho nên chúng tôi dự kiến một dịp nào đó sẽ bắt Thục Anh xin lỗi cậu ta và chúng tôi sẽ nói mấy lời yên ủi để cậu khỏi buồn. Một buổi tối, chúng tôi gọi Thục Anh ra phòng khách, tôi nói “Ba mẹ thấy con đã to mà ko tế nhị chút nào. Những bạn của anh con, đứa nào cũng đứng đắn, học hành siêng năng, ăn nói lễ phép. Dĩ nhiên ba mẹ ko ép con thương người nầy hay ghét người kia, nhưng dù gì con cũng phải chứng tỏ mình tế nhị, lịch sự. Riêng tập thơ bạn con tặng, coi bộ con dững dưng quá. Con với biết, lúc người ta yêu, chỉ với tâm hồn say đắm mới làm được những bài thơ. Thơ tháo ko phải vì yêu ít. Nhưng ba đoán thơ đã được đăng trên báo ít ra nó cũng với trị giá về một khía cạnh nào đó chứ ko phải hoàn toàn ko đọc nổi. Ba mẹ rất vui lúc thấy con đãi đằng lòng hàm ân với những anh tặng quà, biết cách làm cho mọi người vui vẻ dù trị giá món quà ra sao đi nữa, vì sao con ko làm như thế với tập thơ? Lẽ ra lúc đó, sau lúc mở quà, con phải đem ra một bài thơ để ngâm hay đọc lên cho mọi người cùng thưởng thức, con với thể ko nói tên tác giả, nhưng để chứng tỏ rằng con hiểu được tình cảm của anh ta, chứng tỏ con với những nét đẹp cao quí đã làm rung động tâm hồn người khác. Người nào cũng với thể cho bao nhiêu quà tùy thích, nhưng thơ thì chịu. Ðó là ân sủng của Thượng Ðế, người ta đã đem tặng con với tất cả tấm lòng, với bao tình yêu thương…

                Ba nói tương đối nhiều, hiện nay ba đề nghị thế nầy, sáng mai chủ nhật con mời anh ta tới và nói lời xin lỗi cũng như cám ơn tấm lòng của anh ta, ba tin con biết cách nói cho anh ta hiểu rằng con rất hãnh diện và cảm động được anh ta quan tâm thương yêu, nhưng thời kì sẽ giúp con trả lời và những bài thơ đó con sẽ giữ gìn như một kỷ niệm quí nhất, đẹp nhất trong đời”

                Thục Anh đứng yên lặng nghe, nó với vẻ buồn buồn, tôi ko hiểu nó đang nghĩ gì, nhưng lòng tôi rung động một tình phụ tử. Tôi tưởng nó đã to, đã thay đổi rồi, nhưng giờ đây trước mắt tôi, khuôn mặt, đôi mắt, chiếc mồm đó vẫn y nguyên như thời thơ ấu, nhất là lúc nó sắp khóc, làm tôi nhớ lại lúc nó còn nhỏ mỗi lúc tôi giận dữ, la mắng điều gì, hễ mắt nó rơm rớm là lòng tôi chùng xuống, giận dữ tiêu tán, chỉ còn tình thương đứa con bé bỏng. Tôi hối hận, có nhẽ đã nặng lời với nó chăng? Hay nó với tâm sự gì buồn? Vợ tôi cảm thấy điều đó, bà ôm Thục Anh vào lòng, nó bỗng khóc nấc trên vai bà. Tôi hôn lên đầu nó và thì thầm” Ba xin lỗi con!”.

                Sáng chủ nhật hôm sau, anh chàng cá kèo tới, Thục Anh tiếp ở phòng khách. Chúng tôi ko muốn xen vào, chỉ ngồi ở phòng ăn. Tôi uống cà phê, vợ tôi loay hoay trong bếp nhưng đôi tai vẫn hướng về phòng khách. Phòng ăn sát với phòng khách, chúng tôi loáng thoáng nghe được cuộc hội thoại “Hôm trước thấy anh uống rượu mà ghê, tưởng bị cảnh sát bắt nhốt rồi chứ” “Ðâu với say, uống cho vui” Lặng lặng…“Mấy hôm nay đi với người đẹp vui ko? Em thấy chị đấy đẹp lắm đó, em cũng phải mê, lại với xe mới tinh. Chúc mừng anh hạnh phúc” “Mới quen thôi. Buồn quá… Chứ với gì vui đâu!” Lại yên lặng, tôi nhìn vợ tôi lắc đầu, cuộc hòa đàm coi bộ đi lạc đề rồi. Sở hữu tiếng giấy sột soạt “Cho em gửi lại anh tập thơ, em ko xứng đáng để anh ca tụng, hiện nay với người đẹp hơn, thơ anh phải hay hơn rồi. Lúc tối, đọc tập thơ nầy em mắc cỡ quá, em xấu xí vụng về về, nhà quê quá nên anh chọn người khác cũng phải, chắc anh hối hận ghê lắm lúc đã lỡ làm thơ về em” “Ko với đâu, ko người nào làm thơ ca tụng hoa hậu cả. Nhưng anh đã thề sẽ ko bao giờ làm thơ nữa” “Sao vậy?” “Vì em ko hiểu anh” “Sao anh biết em ko hiểu? Mấy năm nay… Em đọc thơ anh tới thuộc lòng” “Hiểu mà ko thèm quan tâm” “Sao anh biết? Ko lẽ em phải la to lên là em quan tâm anh sao? Anh phải biết chứ. Em tức quá!” “Ðể ý sao thấy lạnh lùng!” “Em tưởng anh đã biết những gì em nghĩ về anh rồi. Tại anh ko nhìn em. Anh chỉ giỏi nhìn trộm, lúc em nhìn lại thì ngó lơ chỗ khác… Em ko muốn người nào biết gì hết, ko muốn người nào xen vào” “Thật hả? Anh buồn quá, cứ hối hận, thà đừng tặng tập thơ. Coi như yêu thầm phải sung sướng hơn ko. Em biết anh làm thơ về em mà lúc tặng tập thơ, em vẫn hững hờ… Anh nghĩ rằng em ko với chút thiện cảm nào với anh cả” “Em tức quá! Thôi được rồi, vì em ko với thiện cảm với anh nên anh tìm người khác. Ngày nay xin anh đừng nghĩ gì tới em nữa. Cho em gửi lại tập thơ, anh về chỉ cần xóa tên em, viết tên người đẹp vào đem tặng người ta, anh sẽ được người ta vồn vã, ân cần chứ ko giống em, xấu xí, lạnh lùng” “Người đẹp nào?” “Trẻ con hôm rồi chứ người nào nữa! Trò chuyện, cười nói thân tình quá, lại còn đem xe tới rước đi ăn điểm tâm nữa” “Anh thề với em, anh mới gặp lần đầu và hôm đó là lần duy nhất” “Anh đừng xạo nghe! Ko lẽ anh thuê nó tới đón anh? Em ko phải con nít đâu mà nói láo, ko người nào tin đâu” Sở hữu tiếng giấy sột soạt “Ðây, hình cô ta trên báo đây, với phải cô đó ko? Chữ realtor (trung gian tậu bán nhà) rành rành. Cô nầy còn đẹp hơn nữa. Anh muốn cho mấy đứa ngán thôi chứ đâu với gì” “Anh lợi dụng người ta để trêu ngươi em chứ gì? Anh ko tậu nhà mà giả bộ tìm nhà để người ta đưa đón, anh với thấy xấu hổ ko?” “Anh đi coi nhà thực mà, tìm giùm nhà cho người bạn” “Ðừng chối quanh. Bạn anh làm gì với tiền. Ði học thì tiền đâu tậu nhà?” “Gọi là bạn chứ anh ta cũng to tuổi rồi. Lúc vượt biên ở đảo, bọn anh sống với nhau, qua đây anh ta làm hai jobs, để dành tiền tậu nhà đón vợ con qua” Lại yên lặng… “Em mà ko đi học xa đừng hòng em nói cho mà biết. Người ta thương!.. Chưa gì đã lăng nhăng. Lúc tối em tức phát khóc…” Rồi nó to tiếng “Ngày nay về đi, chứ ngồi đó làm gì nữa? Ðưa lại em tập thơ. Ðứng lên!.. Cúi xuống! Cúi xuống nữa! Sao cao quá vậy?!” Vẫn giọng lạnh lùng đó, như đang đốp chát với mấy đứa em nó! Vợ tôi lầu bầu “Trẻ con nầy… Sau nầy đe chồng dữ lắm!” Và bà nhỏm dậy, định ra giữ thằng bé lại ăn điểm tâm, nhưng mới tới cửa, bà khựng lại, ngoặc tôi tới.

                Tôi biết rõ Thục Anh, bao nhiêu con trai tới nhà tôi thường xuyên, đố đứa nào đụng được chéo áo nó. Nó giữ ý, nghiêm trang lắm. Vậy mà giờ đây nó đang hôn lên trán anh chàng thi sĩ si tình mấy chiếc. Rồi vừa cười nho nhỏ, nó vừa vò vò đầu cậu ta như đang đùa với một em bé.

    Phạm Thành Châu

    Hits: 823